Chánh từng nghĩ người bỏ phố về rừng là điên, cho đến khi tự mình trải nghiệm.
Có một khoảng thời gian, Chánh nhận ra mình đang sống đúng cái cuộc đời mà ngày bé mình từng mơ ước. Có công việc – có thu nhập – có những mối quan hệ xung quanh. Mỗi sáng thức dậy đều có việc để làm. Nhìn từ bên ngoài, mọi thứ đều ổn.
Nhưng càng lớn tuổi, Chánh lại càng thấy cuộc sống mình trống rỗng, mệt mỏi. Mệt không phải vì làm quá nhiều. Mà vì cảm giác mình đang chạy mãi mà không biết để làm gì.
Có những hôm đi làm về đến nhà khi vợ con đã ngủ. Có khi cả nửa tháng những bữa cơm cả nhà không được ngồi cùng nhau. Có những tháng nhận lương xong, đóng đủ các khoản, nhìn lại chẳng còn bao nhiêu. Có những người ngoài bốn mươi, năm mươi tuổi rồi mà vẫn không dám nghỉ việc, không dám bệnh, không dám thất nghiệp.
Và cũng có những đêm nằm trằn trọc, tự hỏi: nếu cứ sống như thế này thêm 10 năm nữa, liệu mình có thực sự hạnh phúc không?
Chánh nghĩ rất nhiều người trong chúng ta đã từng có cảm giác đó. Không đến mức tuyệt vọng. Nhưng cũng chẳng còn nhiều háo hức. Không đủ đau để thay đổi. Nhưng cũng không đủ vui để tiếp tục.
Rồi Chánh nhìn thấy những người bỏ phố về rừng
Chánh từng nghĩ họ điên. Đang yên đang lành, sao lại từ bỏ thành phố? Sao lại rời bỏ những tiện nghi đã quen thuộc? Sao lại chọn một cuộc sống nhiều bất định hơn?
Nhưng sau khi về vườn, tự mình trải nghiệm, Chánh mới hiểu: bỏ phố về rừng không phải là câu chuyện của đất đai. Cũng không phải là câu chuyện của xu hướng. Nó là câu chuyện về việc con người bắt đầu tự hỏi chính bản thân mình: “Mình muốn sống như thế nào trong quãng đời còn lại?”
Và từ câu hỏi đó, mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau. Có người ở lại – có người ra đi. Không có lựa chọn nào đúng tuyệt đối. Chỉ có lựa chọn phù hợp với điều mình thật sự cần ở từng giai đoạn của cuộc sống.
Màu hồng và màu xám
Nếu bạn hỏi Chánh: “Bỏ phố về rừng có thật sự đẹp như trên mạng không?” Câu trả lời của Chánh là: có. Nhưng chưa đủ để thuyết phục bạn. Bởi bên cạnh màu hồng, còn có cả màu xám.
Màu hồng là những buổi sáng mở cửa ra thấy sương phủ trên đồi cà phê. Là khi con có khoảng sân để chạy chân trần. Là bữa cơm có rau trong vườn, trứng trong chuồng, cá dưới ao. Là cảm giác được hít thở thật sâu mà không phải chen chúc giữa dòng xe cộ.
Nhưng màu xám cũng là sự thật. Là khi cây trồng chưa cho thu hoạch nhưng tiền tiết kiệm vẫn vơi đi mỗi ngày. Là những mùa vụ thất bại, những lúc loay hoay tìm đầu ra cho nông sản. Là cảm giác cô đơn khi bắt đầu cuộc sống ở một nơi xa lạ. Là những lần bị người thân phản đối, bạn bè nghi ngờ.
Có những ngày Chánh tự hỏi: “Hay là mình đã quyết định sai?” Và đó là lúc Chánh cảm nhận rõ nhất: bỏ phố về rừng không phải là trốn chạy. Nếu mang theo những vấn đề cũ mà không thay đổi chính mình, thì dù ở giữa rừng sâu, bạn vẫn sẽ thấy ngột ngạt.
5 điều nên chuẩn bị trước khi rời phố
Thứ nhất, chuẩn bị tài chính. Đừng dồn hết tiền để mua đất – bạn cần tiền để sống, tiền sửa nhà, làm hàng rào, khoan giếng, tiền học cho con, tiền chữa bệnh, tiền cho những lần làm sai. Ít nhất nên có khoản dự phòng đủ chi tiêu 12–24 tháng, vì đất không thể nuôi bạn ngay lập tức.
Thứ hai, chuẩn bị kỹ năng. Về vườn không có nghĩa là chỉ biết cầm cuốc. Cần hiểu cây trồng phù hợp khí hậu, thổ nhưỡng nơi mình sống. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ – cần biết bán hàng, biết kết nối, biết dùng Internet, biết kể câu chuyện của chính mình. Sản phẩm tốt mà không ai biết đến thì vẫn khó đi xa.
Thứ ba, chuẩn bị nguồn thu. Đừng hỏi “Mua đất rồi làm gì?” – hãy hỏi “Mình sẽ sống bằng gì trong những năm đầu?” Có thể là công việc online, nghề cũ làm từ xa, bán nông sản, du lịch trải nghiệm, hoặc nhiều nguồn thu cùng lúc. Đừng đặt hết hy vọng vào một loại cây hay một mô hình duy nhất.
Thứ tư, chuẩn bị tâm lý. Bạn sẽ phải học lại từ đầu, sẽ thất bại, sẽ bị đánh giá, sẽ có những ngày rất muốn quay về cuộc sống cũ. Muốn sống được ở nơi mới, trước hết phải biết khiêm tốn – biết hỏi, biết lắng nghe, biết chấp nhận mình là người mới.
Thứ năm, trải nghiệm trước khi quyết định. Đừng nghỉ việc chỉ vì vài video đẹp trên mạng, đừng bán hết tài sản chỉ vì một phút cảm hứng. Hãy đến sống thử một tuần, một tháng, một mùa mưa, một mùa nắng. Đi chợ địa phương, hỏi về trường học, bệnh viện, nguồn nước, hàng xóm. Một vùng đất đẹp để du lịch chưa chắc đã phù hợp để sinh sống lâu dài.
Điên rồ hay tỉnh thức?
Sau tất cả, Chánh không nghĩ những người bỏ phố về rừng là điên. Chánh cũng không nghĩ ai bỏ phố về rừng cũng là tỉnh thức. Điên rồ là khi quyết định bằng cảm xúc nhất thời. Tỉnh thức là khi hiểu rõ những khó khăn phía trước mà vẫn lựa chọn bước đi.
Bởi suy cho cùng, thành phố không phải là nhà tù. Nông thôn cũng không phải thiên đường. Điều quan trọng không phải là bạn đang sống ở đâu, mà là bạn có đang sống cuộc đời do chính mình lựa chọn hay không. Có người tìm thấy hạnh phúc giữa những tòa nhà cao tầng. Có người tìm thấy bình yên trên những triền đồi đỏ bazan. Không có con đường nào đúng cho tất cả mọi người – chỉ có con đường phù hợp với từng giai đoạn của mỗi cuộc đời.
Nếu hôm nay bạn đang cảm thấy mệt mỏi, xin đừng vội bỏ đi. Hãy dừng lại một chút: quan sát, chuẩn bị, rồi bước từng bước nhỏ. Bởi rời khỏi thành phố không phải là đích đến – xây dựng được một cuộc sống khiến mình thấy bình an mới là điều quan trọng hơn hết.
Và nếu một ngày nào đó bạn thật sự muốn về vườn, Chánh hy vọng bạn sẽ không đến đây chỉ với một giấc mơ, mà sẽ mang theo cả kiến thức, sự chuẩn bị và lòng kiên trì. Bởi thiên nhiên rất hào phóng, nhưng cũng rất công bằng. Người chịu học sẽ tìm thấy cơ hội. Người biết chuẩn bị sẽ tìm thấy con đường.
Muốn tìm một mảnh đất phù hợp để bắt đầu hành trình về vườn ở Đắk Nông – Tây Nguyên? Nhắn Zalo 0939333007, Chánh đồng hành cùng anh/chị từ những bước đầu tiên.